Khoảng Cách

Em thường nguỵ trang bằng nụ cười lạnh lẽo

Giữa sắc mặt tươi hồng em thường gượng gạo

Đôi mắt vô hồn em lẩn tránh mắt anh

Nhưng em biết anh đã hiểu từ những điều sâu kín.


Cuộc sống phức tạp mà em thì khờ dại

Bình phong anh chẳng khớp vào chỗ lệch

Em vẫn thu mình trong thế giới riêng tư

Mặc cho anh biết cả trong từng hốc tối


Giá như anh có thể làm mặt trời...

Để nụ cười em thôi không còn lạnh lẽo

Và giá như anh là điểm tựa.......

Để đôi mắt em có hướng để nhìn

                                    (25-08-2007)