KHI MẸ VẮNG NHÀ

Khi mẹ vắng nhà

Con bỗng thấy mình lớn hơn

Biết quán xuyến việc nhà chăm đàn em nhỏ

Cũng nén tiếng thở dài cũng trở mình thao thức
Như mẹ hôm nào...



Khi mẹ vắng nhà

Con lo sợ thu mình trong bóng tối

Chiếc lá khẽ rơi cũng làm con giật mình thảng thốt

Khi con tưởng tiếng chân ai nhè nhẹ

Và hoảng hốt

Khi em giật mình khóc vì nhớ mẹ

Hay tiếng xì xào đêm khuya ngõ vắng...



Khi mẹ vắng nhà

Con hiểu bao nhọc nhằn của những việc không tên

Từ chén cơm ăn và cả luống rau xanh

Cơm chẳng ngon và rau đang úa lá...



Khi mẹ vắng nhà

Bên ngọn đèn con chập chờn giấc ngủ

Chỉ để khi giật mình con được gọi Mẹ ơi!
                                                         09_2006