ĐƯA TAY

By Hạo Vy

Em đưa tay

làm vỡ hạt mưa

tan tành

 

Em đưa tay

bẻ gãy ánh nắng

giòn tan

 

Em đưa tay

xé từng làn gió

tả tơi

 

Em đưa tay 

về với ngày xưa

kiếm tìm

chân thật

 

Em đưa tay

nắm lấy tay anh

dựa dẫm 

hơi quen

        12-03-2009

 

More...

THỜI GIAN

By Hạo Vy

Nắng vấn vương

trên từng mép lá

giận con chim sâu rục rịch

làm thức tỉnh thời gian 

 

Màn đêm buông rơi

bên tiếng thở dài

của nắng chiều luyến tiếc

 

Kim đồng hồ khẽ nhích

 

Bên trang thơ viết vội

em đếm ngược thời gian

trở về ký ức

xa xưa

Nhặt nhạnh tuổi ấu thơ

cảm nhận niềm hạnh phúc

mong manh

mơ hồ

 

Bước chân trở về

lay động không gian

màn đêm giật mình

biến mất

 

Nắng vươn vai

đón ngày mới......

 

 

More...

NGHÈO

By Hạo Vy

 

Khi mình nghèo...

Chẳng ai thèm nhìn đến phải không cha?

Vách lá nhà tranh xao xác đến chạnh lòng

Giấc ngủ em thơ cũng chưa hề trọn vẹn

Cứ chập chờn giấc mộng chén cơm ngon

Có miếng chăn đơn khi gió đùa bất chợt

Phấn trắng bảng đen vẫn còn xa lắm

Khát khao luôn là vô tận...


Khi mình nghèo...

Con thấy cha đêm trở mình thao thức

Tiếng mẹ thở dài cố ghìm cơn xúc động

Khi nhìn con thơ ngủ mơ la ú ớ

Chiều đợi mẹ về cùng mớ ốc xâu cua...


Nghèo...!
Đâu phải là cái tội đúng không cha?!
                                            (09-2006)

More...

KHI MẸ VẮNG NHÀ

By Hạo Vy

Khi mẹ vắng nhà

Con bỗng thấy mình lớn hơn

Biết quán xuyến việc nhà chăm đàn em nhỏ

Cũng nén tiếng thở dài cũng trở mình thao thức
Như mẹ hôm nào...



Khi mẹ vắng nhà

Con lo sợ thu mình trong bóng tối

Chiếc lá khẽ rơi cũng làm con giật mình thảng thốt

Khi con tưởng tiếng chân ai nhè nhẹ

Và hoảng hốt

Khi em giật mình khóc vì nhớ mẹ

Hay tiếng xì xào đêm khuya ngõ vắng...



Khi mẹ vắng nhà

Con hiểu bao nhọc nhằn của những việc không tên

Từ chén cơm ăn và cả luống rau xanh

Cơm chẳng ngon và rau đang úa lá...



Khi mẹ vắng nhà

Bên ngọn đèn con chập chờn giấc ngủ

Chỉ để khi giật mình con được gọi Mẹ ơi!
                                                         09_2006

More...

TÔI KHÔNG CÓ TUỔI HAI MƯOI

By Hạo Vy

Nắng vàng lấy tuổi hai mươi

Để tôi ngồi lại tiếng cười cô đơn

Thu sang nắng nhạt từng cơn

Để đôi mắt biếc giận hờn vu vơ

* * *

Hai mươi tôi vẫn dại khờ

Đánh rơi nỗi nhớ bên bờ cô liêu

Đợi ai trong mỗi buổi chiều

Tình sao vô vọng tiêu điều xác xơ

* * *

Vì ai cứ mãi làm ngơ

Còn tôi sĩ diện giả vờ không hay

Tình ơi sao nỡ vội bay

Để tim tôi vỡ giữa ngay cuộc tình

* * *

Hai mươi một nửa chênh vênh

Như bông hoa héo đang kềnh sắc tươi

Tôi không có tuổi hai mươi

Nên đành giả tạo mỉm cười bâng quơ...

(15-08-2008)

More...

Say

By Hạo Vy

Gió mơn man đôi cánh tay trần

em lạc giữa đam mê

khao khát....


Trăng trần tục

thoát bộ xiêm y lộng lẫy

hoà với không gian...


Em say giữa đời

với gió với trăng

với tình yêu vừa chớm nở...

                  (12-04-2008)

More...

Nhớ

By Hạo Vy

Thời gian

và nỗi nhớ phôi phai...


Cơn mưa bụi cuối mùa

rơi trên tóc rối

vụng về...


Nỗi nhớ thành mưa

tràn lên khoé mắt

những đêm dài vắng ai....

                          (22-07-2008)

More...

Khi ta yêu

By Hạo Vy

Ta đã biết yêu những cơn mưa mùa hạ

Giữa phố Sài Gòn nắng gió xôn xao

Ta đã yêu như yêu từng kỷ niệm

Yêu đến mặn nồng hạnh phúc có trong tay


Ta đã biêt yêu những con đường ngõ nhỏ

Một chút lang thang để hồn sâu lắng lại

Mỗi khi buồn ta hay về lạc lối

Để cho ai chờ từng phút mỏi mong


Ta đã biết yêu vị cà phê không ngọt

Mặn đắng một thời hờn giận vu vơ

Ta đã biết yêu từng ngọn cỏ bơ vơ

Khi thấy mình cô độc giữa muôn ngàn nỗi nhớ


Ta đã biết yêu những dòng tin nhắn

Dẫu chẳng ngọt ngào nhưng đầy ắp yêu thương

Ta đã biết yêu từng nụ cười của hắn

Thật đáng ghét mà thân thương đến lạ


Ta đã biết yêu giấc mơ thường đến vội

Có hắn có ta hạnh phúc một mái nhà

Có những tình yêu suốt đời không mệt mỏi

Và ta biết mình...đã và đang yêu hắn!
                                    (05-08-2008)

More...

Sinh Nhật

By Hạo Vy

Món quà ngày sinh nhật

Hờ hững rơi trên bàn

Trái tim vô cảm

Đánh rớt tình yêu thương


      Ai đó có buồn không?

Khi những cố gắng

chỉ là vô nghĩa...

sự thờ ơ

đáp trả nhiệt tình

Tuổi hai mươi

Tuổi hai mươi

Ai khóc?

Ai cười?

bởi ai?

(04-08-2008)

More...

Khoảng Cách

By Hạo Vy

Em thường nguỵ trang bằng nụ cười lạnh lẽo

Giữa sắc mặt tươi hồng em thường gượng gạo

Đôi mắt vô hồn em lẩn tránh mắt anh

Nhưng em biết anh đã hiểu từ những điều sâu kín.


Cuộc sống phức tạp mà em thì khờ dại

Bình phong anh chẳng khớp vào chỗ lệch

Em vẫn thu mình trong thế giới riêng tư

Mặc cho anh biết cả trong từng hốc tối


Giá như anh có thể làm mặt trời...

Để nụ cười em thôi không còn lạnh lẽo

Và giá như anh là điểm tựa.......

Để đôi mắt em có hướng để nhìn

                                    (25-08-2007)

More...